Chương 1
Nguyên Tân! Mi là người hạnh phúc nhấn trên đời này đầy".
Nguyên Tân đã muô"n hét rất to một câu như thế, khi ngắm Ái Vần ngủ say trên chiếc giường trắng tinh lộng lẫy.
Nguyên Tân thấy lòng ngập tràn niền kiêu hãnh. Người con gái yêu kiều kia, niềm mơ ước của nhiều chàng trai bây giờ đã là vợ anh, đã thuộc về anh mãi mãi.
Nguyên Tân cúi xuống, đặt đôi môi lên đôi mắt nhắm kín với hàng mi dày cong vút.
Ái Vân khẽ cựa mình. Môi cô mấp máy như gọi mời. Không đằn được lòng, Nguyên Tân hôn tới tấp lên khuôn mặt dấu yêu của vợ . Trong cơn mơ, Ái Vân thì thầm một tên gọi:
- Tùng Nam!
Chỉ là một tiếng gọi rất khẽ, nhưng Nguyên Tân nghe như sấm nổ. Cơn đam mê qua nhanh, nỗi giận dữ ghen hờn làm tim anh lạnh giá, đau đớn.
Anh loạng choạng rời khỏi giường, nơi vừa ghi dấu điểm khởi đầu cuộc hôn nhân giữa anh và Ái Vân. Những tưởng là hạnh phúc miên viễn...
Ném một cái nhìn đau khổ về phía người con gái, Nguyên Tân ngửa cổ uống cạn *** bia. Rồi anh bóp mạnh nó trong tay, ném vào góc phòng với tất cả đau đớn.
Ái Vân! Em thật tàn nhẫn. Trong trái tim em không có tôi. Vậy mà em làm cho tôi cứ ngỡ mình là một người hùng chiến thắng, nhưng thật ra chỉ là một thằng ngụ Một thằng khờ mà thôi.
Nguyên Tân ngửa cổ, nhưng sao không phải là tiếng cười. Một giọt nước mắt chảy xuống môi anh mặn đắng. Đắng như những *** bia anh vừa uống cho mềm môi . Và đắng như cõi lòng của anh bây giờ vậy.
Ôi! Một đêm thật với những nỗi niềm không thể cùng ai chia sẻ.
Ái Vân thức giấc giữa gối chăn xô lệch của phòng tân hôn. Cổ đỏ mặt khi nhìn thấy dấu tích của một thời con gái trên chiếc drap trắng.
Thôi nhé, ái Vân. Bây giờ mi đã là của Nguyên Tân. Qúa khứ dẫ có đẹp cũng không là gì nữa. Và Tùng Nam, xin hãy mãi là giấc mơ đẹp của đời con gái.
Ái Vân bước nhẹ xuống giường. Không biết Nguyên Tân ở đâu ? Lẽ ra trong buổi sáng đáng nhớ này anh còn phải ở bên cô mới đúng.
Ái Vân đi hết dãy hành lang dài xuống đến phòng khách. Vẫn không có Nguyên Tân, chỉ có những *** bia rỗng không méo mó.
Nguyên Tân! Mi là người hạnh phúc nhấn trên đời này đầy".
Nguyên Tân đã muô"n hét rất to một câu như thế, khi ngắm Ái Vần ngủ say trên chiếc giường trắng tinh lộng lẫy.
Nguyên Tân thấy lòng ngập tràn niền kiêu hãnh. Người con gái yêu kiều kia, niềm mơ ước của nhiều chàng trai bây giờ đã là vợ anh, đã thuộc về anh mãi mãi.
Nguyên Tân cúi xuống, đặt đôi môi lên đôi mắt nhắm kín với hàng mi dày cong vút.
Ái Vân khẽ cựa mình. Môi cô mấp máy như gọi mời. Không đằn được lòng, Nguyên Tân hôn tới tấp lên khuôn mặt dấu yêu của vợ . Trong cơn mơ, Ái Vân thì thầm một tên gọi:
- Tùng Nam!
Chỉ là một tiếng gọi rất khẽ, nhưng Nguyên Tân nghe như sấm nổ. Cơn đam mê qua nhanh, nỗi giận dữ ghen hờn làm tim anh lạnh giá, đau đớn.
Anh loạng choạng rời khỏi giường, nơi vừa ghi dấu điểm khởi đầu cuộc hôn nhân giữa anh và Ái Vân. Những tưởng là hạnh phúc miên viễn...
Ném một cái nhìn đau khổ về phía người con gái, Nguyên Tân ngửa cổ uống cạn *** bia. Rồi anh bóp mạnh nó trong tay, ném vào góc phòng với tất cả đau đớn.
Ái Vân! Em thật tàn nhẫn. Trong trái tim em không có tôi. Vậy mà em làm cho tôi cứ ngỡ mình là một người hùng chiến thắng, nhưng thật ra chỉ là một thằng ngụ Một thằng khờ mà thôi.
Nguyên Tân ngửa cổ, nhưng sao không phải là tiếng cười. Một giọt nước mắt chảy xuống môi anh mặn đắng. Đắng như những *** bia anh vừa uống cho mềm môi . Và đắng như cõi lòng của anh bây giờ vậy.
Ôi! Một đêm thật với những nỗi niềm không thể cùng ai chia sẻ.
Ái Vân thức giấc giữa gối chăn xô lệch của phòng tân hôn. Cổ đỏ mặt khi nhìn thấy dấu tích của một thời con gái trên chiếc drap trắng.
Thôi nhé, ái Vân. Bây giờ mi đã là của Nguyên Tân. Qúa khứ dẫ có đẹp cũng không là gì nữa. Và Tùng Nam, xin hãy mãi là giấc mơ đẹp của đời con gái.
Ái Vân bước nhẹ xuống giường. Không biết Nguyên Tân ở đâu ? Lẽ ra trong buổi sáng đáng nhớ này anh còn phải ở bên cô mới đúng.
Ái Vân đi hết dãy hành lang dài xuống đến phòng khách. Vẫn không có Nguyên Tân, chỉ có những *** bia rỗng không méo mó.